Cái cảm giác xộc lên mũi cay xè, hai mắt nhòa đi là cảm giác không mấy dễ chịu khi nhìn thấy tuổi tác hằn lên trên mái tóc của bố, trên đôi mắt của mẹ và đôi bàn tay của bà. Đến và đi rất nhanh!

Hôm qua đưa mẹ với Khánh Nguyên về quê thăm bố, mình mới nhận ra mình đã để cảm xúc của mình trôi xa quá mà quên mất mình cần phải yêu thương mình hơn. Từ trước đến giờ, yêu thương bản thân là điều mình chưa bao giờ làm tốt.

Continue Reading →

Hôm nay sinh nhật anh trai mình. Nhớ ra mình đã từng viết một câu chuyện gì đó về hai anh em nên tìm và post lại. Truyện này lúc đầu mình đặt tên là “Và tình cờ chúng tôi là anh em của nhau”, giờ mình nghĩ lại và muốn đổi tên thành “Anh trai của nhỏ Thảo”. Đọc lại mình đã khóc. 

Continue Reading →

Có một phố vừa đi qua phố

“Có một phố vừa đi qua phố” của Đinh Vũ Hoàng Nguyên là cuốn sách mình được tặng vào một ngày tháng 3 nào đó. Sách bọc bìa bóng kính cẩn thận nhưng người tặng vội vàng chỉ kịp ghi vắn tắt tên người nhận và tên người tặng. Lúc đó mình giận cái sự vội vàng, mình bảo mình sẽ trả lại sách cho người ta. Nhưng rồi mình vẫn giữ lại bên mình. Giờ mình chẳng còn giận, chỉ thấy nâng niu và trân trọng. “Có một phố vừa đi qua phố” như một món quà cho những ngày tình còn đong đầy.

Continue Reading →