1. Hãy luôn cẩn trọng với những chốn vắng người và xinh đẹp
2. Đừng tham lam và tham ăn, nếu không sẽ bị ăn thịt hoặc biến thành heo
3. Khi bị dồn vào bước đường cùng, sẽ tự tìm ra lối thoát
1. Hãy luôn cẩn trọng với những chốn vắng người và xinh đẹp
2. Đừng tham lam và tham ăn, nếu không sẽ bị ăn thịt hoặc biến thành heo
3. Khi bị dồn vào bước đường cùng, sẽ tự tìm ra lối thoát
Anh bảo anh phải về
Em ôm anh thật chặt
Nhìn sâu vào đôi mắt
“Thêm một chút nữa thôi”
Bạn có bao giờ biết cảm giác thuộc về (sense of belonging) ấy như thế nào không? Bạn có bao giờ cảm thấy bất an trong một môi trường cực kỳ thoải mái vì không có cảm giác được thuộc về? Bạn có bao giờ yêu một người chỉ vì bạn biết rằng, bạn thuộc về người đó và ngược lại?
Anh có yêu em không?
Em vẫn thường tự hỏi như thế
Là em hoài nghi, đa cảm hay vì sao anh nhỉ?
Để mỗi lần buồn, em tự hỏi chính em
Em muốn kể về bầu trời của em
Cho cả tỉ người trên thế giới này biết
Ấy là bầu trời xanh xanh biếc
Xanh màu của mây, của gió, của mắt anh cười.
Em đứng đây ngay bên cạnh anh
Mà như xa xôi lắm
Quá nhiều lần em cố gắng mở lời
Nhưng trái tim em lại luôn lo sợ
Tất cả em có thể làm chỉ là nhìn anh
Như một đứa con gái ngốc nghếch
Bởi vì anh có thể rời xa em
Nếu em nói ra mọi cảm xúc tự sâu thẳm trái tim mình
Điều ý nghĩa nhất ở đây này. Thực sự chuyến đi hơn cả mong đợi của mình.
Đoàn mình đi lúc nào cũng là đoàn cuối cùng của cả tour vì đi với tiêu chí vừa đi vừa nghỉ, vừa giữ sức và ngắm cảnh. Không biết là hên hay xui nhưng có những biến cố thì chuyến đi mới nhiều ý nghĩa. Biến cố ngay từ lúc ở nhà khi anh leader rớt lại vì bị ốm. Đoàn có 13 người cuối cùng còn 10 người đi với nhau hết chặng đường.
Chỉ muốn ghi lại vài dòng để nhớ về những người đã đi cùng mình lên tới đỉnh và về tới đích.
Trước khi đi mọi người bảo mùa này Fansipan không có đỗ quyên, không có gì cả, lại mùa mưa nên rất khó đi. Trước khi đi có duy nhất một em gái truyền cảm hứng cho mình bằng chuỗi chuyện trên đường em ấy đã gặp, đã thấy khi leo Fan hồi tháng 3. Mình hỏi người có kinh nghiệm thì nói là cung Trạm Tôn chẳng khó gì, một số người khác lại kể có những đoạn dốc thẳng đứng sợ hãi như thế nào… Mình cũng lung lay, cũng lo lắng nhưng cuối cùng nếu không đi thì tất cả những suy nghĩ mình có ấy chỉ là trải nghiệm của người khác. Nên mình đi.
Những ngày tháng 6 mình thường buồn hay sao khi On this day của Facebook chỉ nhắc những status chia tay, những bài hát hơi hơi buồn, những cái note cũng mênh mang. Ồ, hóa ra vì mình hay buồn chứ chẳng phải riêng gì tháng 6.