“Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết Đêm qua sân trước một cành mai“ Đó là lời kết cho khoá học 4 buổi về làm cha mẹ của thầy Nguyễn Minh Thành – Thạc sĩ Tâm lý học phát triển, …
Read more →“Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết Đêm qua sân trước một cành mai“ Đó là lời kết cho khoá học 4 buổi về làm cha mẹ của thầy Nguyễn Minh Thành – Thạc sĩ Tâm lý học phát triển, …
Read more →Gấp lại cuốn sách “Tottochan bên cửa sổ”, mình có một chút gì đó tiêng tiếc. Tiếc là vì trường Tomoe đã không còn nữa, một ngôi trường tuyệt vời và một người thầy vĩ đại. Nhưng cũng thấy may …
Read more →Giờ đã hơn 1h sáng rồi, mình vẫn ghi lại những dòng cảm xúc này khi vừa đọc xong “Bụi sao” vì sợ chúng sẽ trôi đi ít nhiều nếu chờ đến ngày mai. Như thế đã đủ thấy “Bụi …
Read more →Những chuyến đi giờ ít dần. Những bài viết cũng thưa thớt. Hôm nay ngồi nghĩ lại thì chuyến đi xa nhất trong hai năm nay của mình, điểm đến chính là Quảng Bình. Một ngày đẹp trời, công ty …
Read more →Cũng phải 5 năm rồi mình mới lại ra rạp xem phim. Thật ra ý định là cho Bánh Rán và Mỡ đi xem, nhưng bắt đầu phim chắc được khoảng 15 phút thì Bánh Rán đòi về vì sợ. …
Read more →Sau buổi đọc sách hôm nay, cô hướng dẫn làm thơ. Mẹ đọc một loạt các chủ đề được gợi ý, Bánh Rán chọn viết về em trai.Và đây là bài thơ Bánh Rán nghĩ với sự trợ giúp của …
Read more →Trong buổi cuối lớp viết của cô Minh Ngọc, có một câu hỏi của cô như thế này: “Câu nói nào khiến bạn nhớ/ấn tượng nhất?”. Lúc ấy mình chưa nghĩ ra gì cả, mà hôm nay tự nhiên những …
Read more →Để viết cho 2022 đã qua và 2023 đang đến, mình cứ loanh quanh nghĩ về hai từ “ước mơ”. Rồi trong đầu mình văng vẳng câu hát: “Mẹ đã quên dần quên, ước mơ của mẹ là gì. Mẹ …
Read more →Trong một vài Podcast mình nghe, mình nhớ chị Lý từng chia sẻ: Đến một ngày, chị quyết định không nghèo nữa. Và để không nghèo, chị lao vào làm, phải làm thì mới có tiền mời được những nghệ …
Read more →